BỘ GÕ TIẾNG VIỆT

ipt src="http://mudim.googlecode.com/files/mudim-0.8-r142.js" type="text/javascript">ipt>

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Cần Thơ ơi







Cần Thơ ơi, Cần Thơ ơi
!
Cần Thơ hai tiếng trong tôi dịu dàng

Cần Thơ với những đò ngang,
Những cô thôn nữ dịu dàng dễ thương




 











Một lần đến phải vấn vương
Bước đi không nỡ nẻo đường quấn chân





Hoa mai vàng rực nắng xuân
Cúc hồng khoe sắc thêm phần vui tươi
 

Xinh xinh em gái nghiêng cười
Trên dòng sông mát sáng ngời buổi mai





Vườn cây xanh ngắt trải dài
Quả thơm ngọt trĩu nhà ai rộn ràng


Đôi bờ bắc nhịp cầu sang
Lung linh huyền ảo cho nàng sang chơi

Phố xinh níu gót chân người
Một lần đến phải nhớ hoài Cần Thơ









Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

ĐỪNG TƯỞNG



Nov 2, 2012 10:05 PMPublicPageviews 90 13
                 (Blog Như Vạt Nắng)
 Đừng tưởng cứ núi là cao,
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù.
Đừng tưởng cứ dưới là ngu,
Cứ trên là giỏi, cứ "xu" là cầm.
Đừng tưởng không nói là câm,
Không nghe là điếc, không trông là mù.
Đừng tưởng cứ trọc là sư,
Cứ vâng là tốt, cứ ừ là ngoan.
Đừng tưởng cứ lớn là khôn,
Cứ bé là dại, cứ hôn... là chồng.
Đừng tưởng chẳng có thì không,
Chẳng trai thì gái, chẳng ông thì bà.
Đừng tưởng chẳng gần thì xa,
Chẳng ta thì địch, chẳng ma thì người.
Đừng tưởng chẳng khóc thì cười,
Chẳng lên thì xuống, chẳng ngồi thì đi.
Đừng tưởng gần nhất là nhì,
Gần quan là tướng, gần suy là hèn.
 Đừng tưởng cứ sáng là đèn,
Cứ đỏ là chín, cứ đen là thường.
Đừng tưởng cứ đẹp là thương,
Cứ xấu là ghét, cứ vương là tình.
Đừng tưởng cứ ghế là vinh,
Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền.
Đừng tưởng cứ cố là lên,
Cứ lỳ là chắc, cứ bên là gần.
Đừng tưởng cứ đều là cân,
Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ.
Đừng tưởng cứ vần là thơ,
Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh.
Đừng tưởng cứ vội thì nhanh,
Cứ tranh là được, cứ giành thì hơn.
Đừng tưởng giàu hết cô đơn,
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.
Đừng tưởng cứ bến là neo,
Cứ suối là lội, cứ đèo là qua.
Đừng tưởng chồng mẹ là cha,
Cứ khóc là khổ cứ la là phiền.
Đừng tưởng cứ hét là điên,
Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay.
Đừng tưởng cứ rượu là say,
Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều...
 ... Đừng tưởng tỏ tình là yêu,
Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư.
Đừng tưởng cứ nhận được thư,
Là bao say đắm như mưa trong nhà.
Đừng tưởng cứ quét lá đa,
Là đời khổ cực can qua một thời...
Đừng tưởng đi là sẽ chơi,
Lang thang dạo phố vào nơi hư người.
Đừng tưởng vui thì sẽ cười,
Đôi hàng nước mắt lệ rơi đầm đìa.
Đừng tưởng cứ mực là bia,
Bút sa gà chết nhân chia cộng trừ.
Đừng tưởng cứ gió là mưa,
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè.
Đừng tưởng cứ hạ là ve,
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn...
Đừng tưởng thu là lá tuôn,
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
Đừng tưởng cứ thích là yêu,
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay...

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Sự Thật



Oct 31, 2012 6:12 AMPublicPageviews 48 8
Khi nói yêu em, anh rất thật lòng
Thật như hoa đến ngày thì hoa nở
Thật như khí trời mà ta đang thở
Thật như chia ly đón đợi cuối đường



Em đã thật lòng đắm đuối yêu thương
Thật lòng biết anh không là mãi mãi
Đâu phải lỗi của riêng ai,
khi mình không còn trẻ dại
Mình gặp nhau khi ván đã đóng thuyền?

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Biển trong ta -




 
                                    Thơ: Đoàn Thị Lam Luyến

Bao nhiêu nước biển mặn rồi
Lẽ gì nước mắt trong đời mặn hơn?

Lòng người - cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa!
Có bờ để đánh thuyền ra
Không bờ, để tự bao la sóng dào...

Trong ta bờ bến thế nào
Mà con tim cứ thiết trao một người.
Mà bao nhiêu kiếp luân hồi
Mà thổn thức đến muôn đời vì nhau?

Mà sung sướng mà khổ đau
Mà từng nhuộm trắng mái đầu đương xanh!
Mà lên thác mà xuống ghềnh
Mà rồi từng mảnh lênh đênh giữa đời...

Biển ngoài kia đã lặng rồi
Biển trong ta vẫn chưa nguôi dạt dào.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

CHO NGƯỜI XA VẮNG



Sep 30, 2012 2:57 PMPublicPageviews 169 17

"Anh tiễn thu đi, khi hồn dang dở
Một thoáng phôi phai- trăn trở đông về
Cây trơ cành- tuyết buông xuống phủ phê
Ngóng chờ xuân- nhớ lời thề năm trước...."
.............TIẾNG SÓNG BIỂN


Lời nói ấy làm sao em quên được
Và mãi mãi ghi vào trong ký ức
Của một thời yêu mến tuổi xanh xuân
Trong một ngày gió đẹp, nắng thanh tân.
......
Anh ra đi một ngày không trở lại,
Để tâm hồn em u sầu thương nhớ mãi,
Tình yêu kia xin giữ trọn một mình.
Với một lời hứa trọn kiếp ba sinh
...........
Em thức dậy một buổi sáng bình minh,
Bỗng chợt thấy u sầu trên khoé mắt,
Và trên môi chỉ nụ cười héo hắt,
Người yêu ơi sao chẳng giữ câu thề..
...........
... Em tỉnh rồi, sau một giấc ngủ mê,
Và bỗng thấy tâm hồn sao trống trải.
Cứ đợi chờ và yêu thương mãi mãi
Thu đến rồi, lá biết gửi về đâu?

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi



Jul 28, 2012 3:23 PMPublicPageviews 97 6


Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chẳng thấy
Nửa của tôi ơi, anh là ai vậy
Sao để tôi tìm tìm mãi tên anh?




Chiều dần buông thành phố vào đêm
Ngọn cỏ hàng cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nữa của mình hay nữa của ai kia?



Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Không có anh tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên đôi lúc tưởng như mình đã gặp
Nửa của mình nào phải của mình đâu


Không phải của mình..chẳng phải nửa của nhau
Thì thượng đế ơi đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng
Là đúng sai khi tìm nửa của mình


Tôi tìm anh,tôi đã đi tìm
Và vẫn biết trên đời này đâu đó
Anh cũng tìm... tìm tôi như vậy
Chỉ có điều mình chưa nhận ra nhau...

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Những Câu Chuyện Xúc Động Về Tình Yêu(phần đầu)



1001 con hạc giấy


Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.