BỘ GÕ TIẾNG VIỆT

ipt src="http://mudim.googlecode.com/files/mudim-0.8-r142.js" type="text/javascript">ipt>
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

VỀ VỚI EM



Aug 9, 2009 3:00
 


Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thẳm.
Ao ước bao ngày có phải thật rồi không,
Anh đang đứng giữ một vùng sông nước,
Mát rượi trong lòng câu hát một dòng sông




Chiếc phà đưa anh rời đất Vĩnh Long
Sang bên kia là quê em rồi đấy,
Xa lạ quá mà sao gần gũi vậy
Cần Thơ ơi! thương nhớ gợi trong lòng

Anh bồi hồi đi giữa phố đông
Trên những con đường nửa quen nửa lạ
Bởi có em nên phố thân thương quá
 Anh dừng chân trên bến Ninh Kiều.





Trên sông dài tàu tấp nập ngược xuôi,
Cho khách tham quan miệt vườn cây trái
Đất chuyển mình, đất thành khu sinh thái,
Để một lần anh đến chẳng hề quên.

Ơ đây rồi, khu Chợ nổi  Cái Răng,
Nét văn hóa của một vùng sông nước,
Ghe chụm lại bán mua xuôi ngược,
Tiếng nói cười trên sóng ngân vang...

..............

Ôi Cần Thơ nét đẹp dịu dàng
Mà son sắt như em- người lính,
Dẫu cuộc sống còn nhiều toan tính
Vẫn hiên ngang đứng dưới quân kỳ.
.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Út Cưng của mẹ



 
   
 
 

      Chỉ còn ít ngày nữa là con gái mẹ tròn 15 tuổi, cái tuổi lỡ cỡ chẳng phải con nít mà cũng chưa ra người lớn, nhưng với mẹ thì lúc nào cũng là "Cục Cưng" của mẹ, ghét ghê lắm cơ. Nhớ ngày nào, lúc mới ra đời đã háu ăn rồi, cái núm chai sữa lỗ hơi nhỏ, sữa ra từ từ vậy mà gắt nhặng xị lên làm cả phòng phải chú ý. Nhưng khi bú no rồi thì lăn ra ngủ ngay lập tức, dễ ơi là dễ, được cái mẹ mát sữa nên bé cứ phổng phao, lớn nhanh và khoẻ mạnh,chẳng bệnh gì.
13 tháng là bé đi nhà trẻ, ngoan và khoẻ nên các cô đều thương. Bé cũng thích hát múa, cũng vào đội văn nghệ của trường.      Năm ba tuổi bé bảo bé biết phân biệt con trai, con gái. Hỏi sao biết, bé bảo : " Con gái thì xếp hàng tắm trước, Con trai thì cô cho tắm sau, như vậy những bạn tắm sau thì là con trai" hì hì. Hỏi thế nếu không phải trong lớp thì có biết không, bé tỉnh queo " à, vậy bạn nào bị gọi là thằng thì cũng là con trai mừ...      - Thế ba là con gì?      - Không biết nữa -nói rồi chạy vụt  đi kiếm ông ngoại :" Ngoại ơi, ngoại kêu ba con bằng gì vậy ?", ông ngoại không hiểu chuyện gì nên trả lời " thì ba mẹ con là con của ông bà ngoại, thì kêu bằng con chứ sao".         Thế là bé chạy lon ton đi khoe với mẹ và bà ngoại :"Ba là con gái, vì ông bà ngoại kêu bằng con".      Năm bốn tuổi thì biết phân biệt rõ con trai và con gái, nhưng có một lần cả nhà muốn trắc nghiệm sự hiểu biết của con, mẹ hỏi:- Đố con biết ông ngoại là đàn ông hay đàn bà? - dễ ợt, ông ngoại là đàn ông.Cả nhà khen "oh, giỏi quá"Hỏi tiếp : thế bà ngoại? bé nghĩ một chút rồi trả lời " Bà ngoại là đàn bà" Lần này thì ai cũng tin chắc là bé biết phân biệt được rồi nên chỉ cần hỏi thêm nhữngngười còn lại  trong nhà cho bé nhớHỏi tiếp : Thế mẹ là....đàn gìTrả lời rất trôi chảy : Mẹ là ......đàn mẹ. Cả nhà cười lăn, nhưng bán tín bán nghi nên trắc nghiệm tiếp- Thế ba con là đàn gì- Ba là....đàn baCả nhà ôm bụng cười nhưng cũng ráng hỏi nốt- Vậy chị Hai là đàn gì? - Đàn chị, và nói tiếp một lèo "Con là ... đàn con, em Hà là ...đàn em, Anh Nam là đàn anh, con heo là đàn heo, con gà là đàn gà....Lúc đó cả nhà mới vỡ lẽ khái niệm về "đàn"  của bé là thế. hihi.Lên sáu tuổi con học lớp một, về khoe mẹ: - Mẹ ơi, hôm nay cô giáo bảo lớp có ai xung phong làm lớp trưởng không, có mấy bạn giơ tay, cô hỏi con sao không giơ tay mà con không dám mẹ à.     - Tại sao con không xung phong? - Con... mắc cỡ lắm, sợ các bạn chọc quê, nhưng bé có vẻ tiêng tiếc. Suy nghĩ một lát rồi bé tiếp:     - Hay là...mai mẹ đến mẹ ....xung phong dùm con được không?Mẹ lúc đó đang chạy xe chở bé đằng sau , mắc cười quá mà phải nín cười và bảo :     - Thôi, mẹ ngại lắm, mẹ là người lớn mà.Bé tỉnh bơ :     - Nếu mẹ ngại thì mẹ nhờ Ông Ngoại đến lớp.....xung phong dùm con đi!Nghe con nói vậy, mẹ cười suýt nữa thì loạng choạng tay lái. Về kể cho cả nhà nghe ai cũng cười đau hết cả bụng. Đúng là lời con trẻ thật ngây ngô.     Năm con bảy tuổi, có một lần đưa con đi chơi, gặp một người bạn của mẹ cũng chở theo một con trai, mẹ khen con cô ấy đẹp trai, cô ấy cũng vui miệng :"Bé nhà em cũng dễ thương quá, nữa mình làm xui nha cưng" Cô nói chưa dứt lời thì mẹ thấy bé "hứ" một cái rồi thục tay vào hông mẹ, hối mẹ đi ngay. Cô ấy cười :"Bé nhà em nó mắc cỡ kìa, đúng là con gái có khác", Mẹ chào cô và đi nhưng cũng không quên trách con :" Con kỳ quá, người lớn nói chơi thôi mà con làm dữ vậy, cô ấy buồn thì sao, còn con cô ấy nữa chứ"Con biết con trả lời sao không :"Con biết, nhưng mà..... con có rồi chứ bộ"        Mẹ không tin ở tai mình nên mới hỏi lại: "Con nói gì?" - "Con có bạn trai rồi chứ bộ" - "Bạn trai là sao, bạn cùng lớp thì ai chẳng là bạn" Con lập tức giải thích một cách rõ ràng- "Không, bạn trai thiệt đó, là ...bồ đó, là bạn nói bạn...  yêu con mà, bạn còn tặng cho con chiếc vòng này nè, mẹ biết vòng gì không? đó là "Chiếc vòng cầu hôn đó mẹ" . Mẹ biết bạn tặng con chiếc vòng này trước các bạn trong lớp và nói......      - Nói gì? mẹ hỏi dồn.      - Thì bạn nói là.... bạn yêu con, bạn cầu hôn con chớ sao.Mẹ nghe vừa mắc cười vừa choáng vì sự ngây ngô của trẻ con nhưng mẹ cũng thấy chờn chợn, sao mà chúng biết những từ liên quan đền lĩnh vực  "yêu" sớm thế? Xã hội bây giờ có khác, phim ảnh, TV, truyện, game, Internet... đến những đứa trẻ nít mới học cấp một mà đã có khái niệm về ...yêu dù là theo kiểu con trẻ.         Năm học lớp ba, nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3, con về khoe mẹ rối rít về một tác phẩm con ở lớp đem về tặng mẹ, lại còn ôm mẹ hôn chùn chụt và nói " Mẹ ơi, con yêu mẹ nhất trên đời" làm mẹ vui và cảm động lghê,  món quà đó mẹ còn giữ tới bây giờ.Đó là một tấm thiệp chúc mừng ngày 8/3 trên một tờ giấy học sinh.        Thấm thoắt thế mà đã tròn 15 năm con ra đời. Hồi nhỏ con bảo con là cái đuôi của mẹ nên mẹ đi đâu con cũng bám theo, Giờ thì ngược lại, con lại bảo mẹ là....cái đuôi của con. vì con thấy mẹ luôn bên con, đi theo con từng bước, trong lời nói vui ấy của con toát ra một niềm tự hào, yêu quí mẹ lắm. Mẹ cũng thấy vui vui. Còn ba ngày nữa là tới ngày sinh của con, mẹ con mình cùng tổ chức sinh nhật thật vui nha.  
Mẹ chúc con gái yêu của mẹ mỗi ngày thêm lớn khôn, ngoan ngoãn, chăm chỉ, học giỏi và luôn luôn hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, thương yêu mọi người, con nhé.   
Mẹ yêu con, yêu con vô cùng!

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

Đưa con đi thi chuyển cấp.





     Sáng nay mình dậy thật sớm để chuẩn bị đưa con gái đi thi chuyển cấp. Đêm qua mình cũng chẳng ngủ được, cứ nôn nao như chính mình mới là người đi thi vậy, trong khi con bé thì lại tỉnh bơ, thôi như vậy cũng tốt vì như vậy chứng tỏ  nó không bị áp lực.           Vì sợ muộn nên hai mẹ con không dám ghé quán phở hay hủ tiếu như kế hoạch mà dựng xe ngay bên đường mua hai ổ bánh mì thịt, con ăn gần hết một ổ ( haha, bình thường hai ổ cô nàng.... cũng xử hết, hôm nay chắc cũng có phần hồi hộp, lo lắng nên .....kém ăn ) 




Khi đến cổng trường có rất nhiều phụ huynh ngồi chờ ngay tại cổng, gương mặt ai cũng thoáng vẻ lo âu, vì trường này là trường điểm của thành phố nên việc thi tuyển vào trường khá căng thẳng. một số phụ huynh nóng ruột không về nhà mà ở lại chờ luôn. Một số ngồi uống cafe, một số ngồi trên yên xe và giở báo ra đọc, chỗ này một nhóm, chỗ kia một nhóm bàn tán râm ran. Nghe nói năm nay trường chỉ tuyển hơn 600 học sinh trong tổng số hơn một ngàn hồ sơ dự thi. Tôi cũng lo lắm vì con bé cũng không có bản lĩnh thi cử lắm.  Trong khi chờ đợi, mình chạy vào siêu thị ăn sáng, uống cà phê và mua thức ăn... Tôi cố nấn ná cho tới gần giờ tan thì chạy đến trường con thi với một bọc thực phẩm to tướng dưới bửng xe. Lúc này phụ huynh đến rước con rất đông, tìm được một chỗ để xe cũng khó, tôi lách nhanh vô một chỗ còn trống, những phụ huynh tới sau tôi thì dựng xe giữa đường luôn. Có một phụ nữ còn khá trẻ kéo tôi lại và hỏi "con chị thi phòng nào?" rồi kể cho tôi nghe tất cả những nỗi lo của gia đình trong kỳ thi này. Mình động viên chị ấy rằng cứ yên tâm, con chị học giỏi vậy thì chắc chắn là đỗ rồi, đừng lo quá mà gây áp lực cho con, lúc đó mới thấy mặt chị dãn ra, tươi cười, thở phào nhẹ nhõm không quên hẹn chiều gặp lại ...         Trưa hai mẹ con về tới nhà là 10 giờ, mình dọn cơm cho con ăn, còn mình thì pha ly caffe rồi tranh thủ ngủ 30 phút rồi đầu giơ chiều lại tiêp tục cuộc hành trình với con. Gio, Mình đang ngồi trong quán cafe đợi con thi xong, chiều nay thi môn anh văn chỉ có 60 phút,...Còn ngày mai thi môn toán nữa là xong. Hồi xưa, mình đi học hay đi thi có được cha mẹ đưa đi đâu, cái thời đó ai cũng vậy, cha mẹ còn phải đi chiến đấu, đi sản xuất, còn bây giờ...con tới đâu, cha mẹ tới đó, chính vì thế mà lũ trẻ hay ỷ lại. Ôi , mình cũng lo quá, giá mà là kỳ thi tốt nghiệp phổ thông thì chẳng có gì phải lo, còn giờ đây là thi tuyển,  ....thi tuyển vào lớp 10. Cầu mong cho con có kết quả tốt đẹp.Trời, sao nó thi mà nó không lo, còn mình thì lo đến thế kia chứ.

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

Thư Gửi Con - Lá Thư làm chúng ta phải suy ngẫm!



Jul 18, 2012 10:58 AMPublicPageviews 38 4
Bài này lâu rồi nhưng mỗi lần đọc lại  Mình lại  thấy xúc động quá, nên pots lại để cả nhà mình cùng chia sẻ nhé.

 “Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... xin con hãy bao dung!”.
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm bố mẹ - Ảnh: marshalbajaj.wordpress
Đó là những dòng tâm sự đầy xúc động trong lá thư gửi con của một người tên Pierre Antoine (Việt kiều Pháp). Lá thư này khi được đăng trên nhiều trang mạng và các blogs đã khiến cư dân mạng thổn thức những ngày qua.
Mẹ già - Ảnh: Gia Tiến (ảnhminh họa)
Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫnhiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹđừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói...hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng...bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn”.
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ...
PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)

Câu chuyện xúc động về ly dị



Jul 18, 2012 12:41 PMPublicPageviews 145 13

Dưới con mắt trẻ thơ, người lớn có những ”trò chơi” vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chơi ấy vì bỗng dưng cuộc sống chẳng giống thường ngày . Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: “Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi”.
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành:
”Chắc là để phơi quần áo đấy mà”.
Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “
Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.

Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi
lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: “Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ”. Bố cũng giải thích với Củ Hành: “Con lên lầu sống với bố”.
Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: “
Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu”.
Củ Hành cũng khóc ti tỉ: “
Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu”.

Bố, một tay xách va li, một tay xốc Củ Hành: “Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay”.
Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố.
Cà Rốt hét: “
Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố”.

Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: “Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu”.
Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Củ Hành cũng khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối.
Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!

Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào.

Cà Rốt hỏi: “
Hôm nào cũng đi muộn thế?”.
Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: “Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy”. Cà Rốt lại hỏi: “
Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không?”.
Củ Hành lắc đầu: “Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước”.
Cà Rốt xịu mặt: “
Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành?”.
Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ: “
À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng”.
Cà Rốt bảo: “
Bố thế là hư rồi”.
Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.

Giờ ra chơi. Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa
cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: “Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm”.

Cà Rốt cũng khúc khích: “Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy”.

Củ Hành xịu mặt: “Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?”.

Cà Rốt gí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành: “
Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả”.
Củ Hành hỏi: “Mẹ bảo thế à?
Cà Rốt gật đầu:
“Ừ”.
Củ Hành cáu: “
Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị”.
Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu…

Một hôm… Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ: “
Hôm nay nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?”.
Mẹ bảo: “Thôi, để tôi đưa cháu về luôn”.

Củ Hành tròn mắt: “Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả?”.

Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng.

Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.
Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn.

Con bé nhìn em một cách bao dung: “Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ”.
Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới: “Em thích chạy”. Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: “
Ôi ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào”.
Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo: “An
h vào đi”.
Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường.
Mẹ bảo: “Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng”.

Bố nói nhỏ: “
Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ”.
Mẹ lạnh lùng: “
Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em”.
Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu.

Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.

Hai vai bố như xệ hẳn xuống.

Bố nói mà không nhìn mẹ:
“Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?”.

Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê.
Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.

Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?

Chi không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần.

Chị không thể chấp nhận hình ảnh anh ôm người phụ nữ khác trong tay, âu yếm họ như âu yếm chị.

Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người.

Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên: “Đàn ông ai chẳng có lúc lạc lòng. Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày ấy”.Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp.

Chị biết rõ mình không thể lướt qua mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, nằm bên anh mỗi ngày để chỉ nghỉ đến hình ảnh anh nằm với người khác ư? Chị không chịu nổi.

Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục:
“Em ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị, được không?”.
Chị tàn nhẫn nhìn anh:
“Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu”.
Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim.
Ra tòa, anh bảo: “Tôi có lỗi. Tòa cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được”.

Chị lạnh lùng đề nghị:
“Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai”.
Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm.

Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.

Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh “gần nhà xa ngõ” cho xem.

Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đón sớm nửa giờ. Bố xin cô
giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.

Cô bảo: “
Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi”.Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: “Mẹ có khỏe không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?”.

Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.

Bố dặn: “Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé”. Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: Bố nhớ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau”.

Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã
“bà cụ non” như thế rồi sao? Bố hối hận quá.

Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ.
Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều.
Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.
Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: “Sầu đời hả bạn? Để tôi uống cùng”. Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những
ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.

Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ.

Rằng
sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế?
Rằng
tội nhân phạm tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố?
Rằng
bố nhớ Cà Rốt biết bao.

Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao.

Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?
Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?…

Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết.

Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đón Củ Hành.

Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?

Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.

Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bậm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm,
chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.
Anh bảo: “Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?”.“Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vách như thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt.
Củ Hành bảo: “Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa
mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé”.“Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa một nơi?”.

Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường
. Em cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau”.

“Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi…”.
Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm.

Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu.

Xa anh, chị không chỉ hành hạ anh mà còn hành hạ chính mình.

Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.

Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng.
Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: “
Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả…”.
Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành:
“Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ Hành lại thèm…”.
Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức.

Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại.

Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi lại lại trên lầu.

Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt. Chị khao khát được anh ôm vào lòng, được xoa tay vào chiếc cằm lởm chởm râu của anh để âu yếm, được nép vào ngực anh, ngửi mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc…

Nhưng, người phụ nữ ấy cũng đã nép vào ngực anh, cũng ngửi mùi mồ hôi của anh. Chị lịm đi vì giận hờn, vì ghen tức.

Chị không chấp nhận chia sẻ điều riêng tư ấy với bất kỳ ai.
Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: “Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khỏe tồi tệ lắm …”.
Chị gắt: “
Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa”.

Mẹ dỗi: “Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu”.
Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu…
nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.
Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ.

Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.

Anh lặng lẽ nhìn chị.

Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người: “Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em…”.

Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lòng ngực, chị nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.

Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân.

Củ Hành bảo: “Hôm nay bố lại quên đón em rồi”. Cà Rốt cười: “Thì về với mẹ và chị. Càng sướng”. Củ Hành lại bảo: “Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đón chị muộn thế?”. Cà Rốt tròn xoe mắt: “Ừ nhỉ”.
Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn xe loang loáng rọi vào.

Củ Hành reo: ”
Bố đến rồi”.
Cà Rốt cũng reo: “Mẹ đến rồi”.

Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: “Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ”.

Củ Hành toét miệng cười: “
Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm”…


Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

MỘT CHUYỆN VUI VÀ MỘT CHUYỆN BUỒN




          
 Tôi nhớ năm ấy, tôi được gia đình một chị bạn mời đi dự tiệc cưới con trai họ.
Vì là chỗ tình nghĩa nên dù bận kiểu nào cũng phải tranh thủ mà đi. Hơn nữa hồi đám cưới đứa con trai đầu của chị tôi không đi dự được vì tôi đi công tác không về kịp, vì chị là bạn ở cơ quan tôi nên gia đình tôi cũng chẳng ai biết gia đình chị, con gái đầu lúc đó còn nhỏ không đi dùm tôi được nên kỳ này tôi quyết phải chuộc lỗi, Hơn nữa chị lại đang bệnh rất nặng, đang phải nằm bệnh viện và đây cũng như đám cưới chạy tang nên ai ai cũng muốn góp phần giúp chị.
       Thế nhưng cũng thật không may mắn là tôi lại đúng dịp đi công tác xa, không thể về dự đám cưới con chị được. Chính vì thế mà tôi thuyết phục con gái tôi đi đám cưới dùm mẹ, sau một hồi dặn dò kỹ lưỡng.

        Buổi sáng hôm đám cưới, khi tôi đang ở TP HCM thì con gái yêu của tôi điện thoại lên hỏi "cái thiệp cưới mẹ để đâu?" tôi bảo " mẹ để trên mặt tủ ly" - "Không có mẹ ạ" -"tìm kỹ lại đi"- "Con đã tìm khắp mọi nơi rồi, không thấy đâu hết á" - Kiểu nào thì cũng phải đi, tôi bảo con lấy một cái bao thư khác và đề tên mẹ vào rồi bỏ tiền vào dùm mẹ" (Tiền tôi để sẵn ở nhà cho con mua đồ ăn, còn cái bao thư mà có sẵn tiền thì thôi để  về tìm sau vậy)

        Con gái lại điện thoại hỏi :"Mẹ ơi, đám cưới ở đâu vậy mẹ" - À, cái này thì tôi nhớ vì khi nhận thiệp cũng có hỏi qua và nhớ là ở đó, tôi trả lời " Nhà hàng Phi Long con a, đối diện nhà mình đó" Và tôi chắc chắn là mình đúng, con tôi lại "bổ sung" thêm : À, nhà hang Phi Long thảo nào con thấy có đám cưới cổng hoa, cô dâu chú rể đang chuẩn bị đón khách...

        Thế là tôi yên trí và yên tâm là mình đã hoàn thành nhiệm vụ và vui vui thì thấy con gái mình lần đầu tiên thực hiện nhiệm vụ như một người lớn (À, năm đó bé đang học đại học năm nhất).

         Hai hôm sau tôi về tới nhà, mệt, ngôi nghỉ một lúc....
         Con gái tôi mừng đón mẹ bằng ly nước cam vắt mát lạnh và cái khăn ướt lau mặt, sau đó xách các túi đồ lên lầu cho tôi.
          Vì nhiều chuyện để nói nên tôi quên luôn cái việc đi đám cưới của con, không hỏi tới.

          Sau khi mọi việc xong hết, con gái bước vào phòng tôi với vẻ mặt cố làm ra vẻ tự nhiên và hài hước:
         - Mẹ yêu, con có hai chuyện muốn nói với mẹ
         - Ừ, chuyện gì vậy con - tôi cũng hơi lo lắng.
         - Một chuyện buồn và một chuyện vui - mẹ muốn nghe chuyện nào trước? - cô bé dí dỏm làm tôi bớt lo.
       Tôi chưa kịp suy nghĩ nên thế nào thì con gái bảo "con sẽ kể cho mẹ nghe chuyện vui trước nha" - tôi hoàn toàn nhất trí. - Nào, kể đi
          - Dạ, chuyện vui là.. là con đã đi đám cưới dùm mẹ rồi đó ( Nói rồicô bé cười toe toét)
          - Ừ, vậy tốt, mẹ cảm ơn con - Thế còn chuyện buồn là gì?- tôi lo lắng hỏi lại và chờ đợi.
          - Dạ, ùmmm,,, đó là con đã đi đám cưới,,, LỘN của người khác rồi, không phải đám cưới của bạn mẹ.

    Tôi giật mình và ngạc nhiên vô cùng, sao lại có thể đi nhầm đám của người khác được, đúng là nhà hàng đó mà.

       Tôi cố giữ bình tĩnh để hỏi cho ra lẽ : thì ra hôm đó nhà hàng này lại có tới 2 cái đám cưới, cái của bạn tôi lại là buổi chiều chứ không phải buổi sáng, mà con tôi thì có biết bạn của mẹ là ai đâu, mà đây lại là cưới con của bạn mẹ, Tôi hỏi "sao con biết là con đi lộn", Con gái giải thích thế này: "Con vô đám. bỏ bao thư vào thùng rồi, người ta mời vào bàn ngồi khi bắt đầu lễ thì thấy hai bên nhà trai gái đầy đủ cả, con mới hỏi một người ngồi bên "Ủa, sao con nghe me con nói là mẹ chú rể bệnh nặng lắm đang nằm cấp cứu ở bệnh viện mà" - "Đâu có, mẹ chú rể đó thôi, đâu có bệnh đâu!" - Con gái tôi vốn rất thông minh nên hơi chột dạ, hỏi thêm một câu nữa "Dạ, có phải bố mẹ chú rể  đang công tác tại Công ty Hải sản...không ạ" - "Không phải "......
Nghi là nhầm rồi nhưng bé cũng cố hỏi thêm một câu :"Hôm nay nhà hàng này có mấy đám cưới ạ?" - Có 2 đám đấy, chiều nay có một đám nữa - và mọi người nhìn con gái tôi có vẻ nghi ngờ là cô nàng đã đi nhầm đám cưới với cái nhìn thông cảm và chia sẻ- Một người ghé vào con tôi nói nhỏ: "đám nào cũng vậy thôi, mình đã tới là phải ngồi dự tiệc xong hãy về" (vì bao thư đã bỏ vào thùng trước khi vào bàn rồi sao lấy lại được),  Nhưng con gái tôi đã giả bộ nhìn thấy người quen rồi... trốn về luôn...
       Nghe con kể vừa buồn cười lại vừa thương vô cùng.

       Sau đó một tuần thì tôi nghe tin chị ấy qua đời...và tôi đã có dịp để làm tròn bổn phận của mình
     
Tôi nghĩ  chị sẽ hiểu và thông cảm cho tôi
Và đó cũng là một trong những kỷ niệm sâu sắc của con gái yêu dành cho tôi

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Hẹn Ước






Biết là em ngóng đợi.
Nên anh sớm quay về
Hẹn mùa cau tròn quả,
Anh đưa em về quê...



Thứ Tư, 11 tháng 6, 2008

Nói với Em

Jul 11, 2007
     Lưu Ngọc Lâm



Chưa một lần anh được tới Cần thơ,
Sao nỗi nhớ cứ cồn cào trong dạ,
Cần Thơ gần, mà Cần Thơ xa quá,
Như bây giờ - em hiện hữu trong anh...


Một thoáng buồn- một thoáng nhớ mong manh,
Anh dạo bước dưới hàng cây xanh lá
Matxcơva - chiều mùa hè êm ả,
Đàn bồ câu quấn quýt chân người,

Nghe đâu đây rộn rã tiếng cười,
Những cặp tình nhân ngồi trên ghế đá,
Xanh êm ả là bầu trời mùa hạ,
Để chạnh lòng, anh nhớ tới em xa...




Anh ước gì chiều Matxcơva
Bỗng có em như cuộc đời có thực
Và Anh hiểu - tình yêu là vậy đó
Đã làm nên bao chuyện diệu kỳ...


Để từ nước Nga anh lại nhớ tới Cần thơ,
Anh nhớ em, anh nhớ em nhiều lắm,
Thơ anh viết - như tình anh đằm thắm
Em ở nơi nào - có nhớ anh không???!

Matxcơva tháng 7/2007