BỘ GÕ TIẾNG VIỆT

ipt src="http://mudim.googlecode.com/files/mudim-0.8-r142.js" type="text/javascript">ipt>

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Đôi dép





Nguyễn trung kiên

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

LỜI CỦA MẮT






Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều.

Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hỏi em không nhìn sao thấy 
Cho em hỏi một lời:"sao anh cứ nhìn em?" 


     

BÀI THƠ KHÔNG THỂ ĐẶT TÊN




http://farm1.i-part.com.tw/n1v1/3/7/0/7/1607073/photo/book173/12773902647547.gif

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ... 

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu... 

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều
Em không thể và chúng mình... không thể
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh - một tình yêu ...không thể
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ 
Con tim nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu.

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

                  MỘT CHUYẾN ĐI
   Những ngày qua lòng tôi cảm thấy buồn vô cùng, trái tim tưởng như tan nát vụn vỡ khi mà nguồn sống tinh thần của tôi cũng không còn nữa, Tôi đã mất hết rồi chăng? Người mà bảo yêu thương tôi đến hết cuộc đời này, người bảo chia sẻ với tôi mọi thứ, người sẽ luôn ở bên tôi dù bất kể lúc nào, người đã cảm ơn Trời Phật, cảm ơn số phận đã cho người có được tôi... giờ lại thay đổi, lại rời xa tôi  chăng?                  Người tự nhiên không liên lạc với tôi nữa, những tin nhắn nồng nàn, những lời yêu thương tha thiết đã tự nhiên ngưng bặt, chỉ còn những câu trả lời tẻ nhạt miễn cưỡng, những cuộc nói chuyện tâm tình sâu lắng giờ đã kết thúc trong sự im lặng như chưa hề có nhau, chưa hề biết nhau, tôi không thể tin được đó là sự thực, tôi bất ngờ và đau khổ, hụt hẫng và tuyệt vọng. Người đâu biết tôi yêu người đến nhường nào. Người đâu biết khi tôi chấp nhận lời yêu người, tôi cũng suy nghĩ lung lắm, nhưng khi tôi hiêu rằng tình yêu dành cho người là quá lớn, tôi không còn băn khoăn, tôi không còn trăn trở, tôi yêu người và cũng không bận tâm nhiều, chỉ cần có người trong tâm trí, trong trái tim thế là đủ, ...nhưng rồi người cũng không cho tôi cái niềm vui ấy, người đã lấy lại tất cả, người để cho tôi rơi vào tuyệt vọng, tước đoạt của tôi mọi niềm tin vào cuộc sống, vào tình yêu...Tôi như kẻ mất phương hướng, như kẻ đang ốm nặng vô phương cứu chữa, tôi cố gắng thoi thóp, tôi buồn tại sao sự đời lại thế, tôi buồn cho số phận bạc bẽo, buồn cho thế thái nhân tình..  



Vì thế tôi quyết định môt chuyện mà tôi cũng không thể ngờ....Tôi đã thực hiện môt chuyên du


 lịch môt tuần để đi đến thành phố người đang sống, cũng là nơi chúng tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi thưc hiện chuyến đi âm thầm mà không báo cho bất
kỳ người bạn nào biết, kể cả ngươi ấy. Vâng, trong một tuần ở đó, tôi đã đi thật nhiêu nơi, những nơi tôi đã từng đặt chân và cả những nơi tôi chưa hề tới...Tôi đến con đường nào , tôi cũng nghĩ nơi này người từng đặt chân qua, nhưng quán caffe đẹp, nơi mà chắc chắn ngươi đã đến. Tôi cũng làm một
vài chuyến ra Biển, 




 



Tôi đứng trước Biển và thấy Biển thưc sự mênh mông to lớn, nhưng sau đó tôi có thể chắc chắn rằng Biển cũng không thể rộng lớn bằng tình yêu  



                                     của tôi dành cho người...Gió Biển lồng lộng thổi làm tóc và váy áo tôi bay phần phật, tôi thấy như rũ bỏ được chút phiền muộn, nhưng chỉ trong chốc lát thôi, khi tôi quay trở lại thành phố thì nỗi nhớ cứ trào dâng trong lòng, mỗi bước tôi đi, mỗi con đường tôi đến, mỗi viên gạch lát hè tôi đặt chân lên, mỗi ngọn cây góc phố ...tôi đều như thấy có bóng người ở đó hay ít ra cũng đã từngđến đó, òng tôi cảm thấy một nỗi niềm yêu thương da diết. Tôi đã quyết định một việc táo bạo nữa là sẽ đi bằng xe đạp từ chỗ tôi ở đến nhà người, khoảng cách khoảng 5-6 cây số nhưng tôi cảm
thấy như dài vô tận, như xa vô tận, nhưng tôi cứ đi dù không biết đường, dù phải hỏi thăm... 






                                   Tôi đi vội vã như sợ để lỡ mất cơ hội nhìn thấy người đi làm về, dù đêm đã về khuya, dù những con đường cứ vắng người dần, mà ở đây với tôi mọi thứ đã trở nên xa lạ nhiều...Tôi cũng thấy mạo hiểm khi ngồi trước ngõ để đợi người về vào nửa đêm...Mạo hiểm vì tôi không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, con tim của tôi đập thât mạnh mỗi khi có bóng ai đi đến gần đó,, tôi cứ ngồi như thế ở một quán ven đường, tôi kêu đồ ăn nhưng không thể nào ăn nổi, chủ quán cũng nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên, sao mà không đụng chạm tới đồ ăn. Tôi ngồi mà mắt thì dán vào phía nhà anh, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung...Và đến thời khắc anh gần về thì tôi vột đứng dậy ra về, tự nhiên tôi không chịu nổi cảm giác khi nhìn thấy bóng anh dù chỉ là tấm lưng, tôi sợ tôi sẽ đổ ụp, sẽ ngã quỵ, sẽ ngưng thở vì một cảm xúc quá to lớn, tôi vội đứng dậy và bỏ đi thật nhanh như kẻ trốn chạy, tôi sợ trên đường về lỡ gặp anh...Cảm giác sao khác hẳn với ban đầu.. Một sự mâu thuẫn trong lòng, Đó là sự háo hức và sự trốn chạy...Tôi biết con tim mình còn loạn nhịp vì anh, còn khắc khoải yêu thương da diết. tôi biết, tôi còn yêu anh nhiều lăm, yêu không biêt bao giờ mới hết được.Tôi chạy về nhà, leo lên giường, vùi đầu vào gối và khóc nức nở, tôi cứ mặc sức mà khóc cho thỏa nỗi lòng, cho vơi bớt nỗi buồn đau, vì lúc ở ngoài đường, tôi chỉ dám khóc thầm, những dòng nước mắt chỉ lặng lẽ tuôn lã chã,.nhoè nhoẹt theo ánh đèn đường.

                 Tôi cứ như thế, đi đến nhà anh không phải một lần mà là bốn lấn và lần nào cảm xúc cũng như thế, tôi không  thể chế ngự nổi con tim
 của mình. Tôi không đủ can đảm để nhìn người tôi yêu thương dù chỉ là phía sau lưng...Tôi chỉ cố gắng để lưu giữ những hình ảnh thân thương vào tâm trí, tôi ghi lại những khoảnh khắc, con đường, ngôi nhà ngõ xóm của chàng. bởi vì tôi yêu  người, tôi yêu người thiết tha. Tôi biết người cũng yêu tôi nhưng người còn nhiều băn khoăn, trong khi tôi là người vượt qua mọi trở ngại thì người lại ngại những cách trở???
                 
Biển rộng nhưng không bao la bằng tình của tôi, trời mênh mông nhưng vẫn không sánh nổi tình yêu của tôi. Thế giới rộng lớn nhưng tôi vẫn thấy nhỏ hẹp trươc tình yêu của tôi dành cho người. Với tình yêu, tôi cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá bất lực, quá yếu đuối, tôi thương cho chính bản thân mình, tôi ước tôi có một sưc mạnh để vượt qua lúc gian nan sóng gió này.
                   


  
 Tôi dành cho mình trọn một ngày để đi viếng chùa, để lòng tôi thanh thản, tôi nghĩ, nơi đây người cũng đã từng đến, từng "ngồi suốt ba tiếng đồng hồ
 để cầu xin Trời phật cho tôi, người mà người bảo yêu thương từ thuở thiếu niên....được về bên người, mà tại sao giờ đây khi có được nhau rồi, người lại không đón nhận? Tai sao??? Hàng trăm câu hỏi ''tại sao'' nhưng không có câu trả lời. Tôi rơi vào bế tắc, rơi vào đau khổ, tuyệt vọng, mặc cảm và chán đời. tôi cầu xin Trời Phật hãy giúp tôi sức mạnh để vượt qua đau khổ, qua nỗi buồn to lớn này. Người từng khuyên tôi đừng bao giờ để cho bất kỳ nỗi buồn nào nào vương vất, không bận lòng suy nghĩ điều gì, chỉ biết yêu
 và được yêu là đủ. Người từng bảo tôi không bao giờ được tiêu cực, người vui khi tôi cười, người buồn nếu tôi không vui, nhưng bây giờ thì tôi quá buồn rồi, thậm chí là đau khổ nữa.Tôi đâu có đòi hỏi gì đâu, chỉ là sự ấm áp, an ủi về tinh thần, thế mà cũng không được. Người nói gì, hứa gì, tôi đã ghi vào trong tim, vì thế tôi không thể nào quên được, nhưng sao người lai quên như chưa hề nói, sao người có thể thay đổi nhanh như thế được chứ? Tôi không thể hiểu và không tự giải thích vì sao...Tôi chỉ ngỡ ngàng nhưng không dám nghĩ điều gì sai về người, dù người bảo hãy hiểu và thông cảm cho người vì người rất bận. Tôi tin ở người và không dám nghi ngờ.
Vâng, Tôi chỉ trách mình sao đã quá yêu để rồi đau khổ tràn lấp,  sao mình tự tin và khờ dại đến tội nghiệp. Khoảng cách và hoàn cảnh đã tạo nên cách trở, nên xa vời mà tình yêu không đủ sức vượt qua, hay là người đã có tình yêu khác? người không còn muốn phiền phức, người đã muốn tôi xa khỏi cuộc đời của người? Nói tóm lại : người không cần tôi, không cần tình yêu của tôi nữa có thế thôi mà sao tôi không hiểu hay cố tình không chịu hiểu???Hay chính vì tôi còn yêu người tha thiết và tôi không muốn mất đi tình yêu của mình. Như không muốn mất đi một phần thân thể, máu thịt của mình!!!
Nhưng tôi sẽ cố gắng để quên người, tôi sẽ chôn vùi đi một tình yêu thật sự của mình, có lẽ trong cuộc đời tôi đây mới thực sự là tình yêu của tôi, thực sự là người tôi yêu, nhưng tôi đã không thể có được tình yêu của mình, dù chỉ là trong suy nghĩ, trong tư tưởng, trong mơ ước....Tôi sẽ cố gắng để quên dù điều đó thật khó khăn, thật quá sức. Lần trước tôi đã hết sức thu xếp để có một chuyến đi vơi bao háo hức được gặp người, nhưng mọi thứ đã đố sụp khi mà mơ ước không thành, khi người cứ tìm cách thoái thác gặp gỡ, tôi đã vô cùng thất vọng, đau buồn, mất hết niềm tin... Sau chuyến đi đó tôi vê và bị rơi vào một trận ốm kịch liệt, khi vừa đỡ là tôi ngay lập tưc thực hiện chuyến đi này, bởi vì nêu tôi chần chừ thì tôi sẽ không đủ can đảm thưc hiện ý định của mình.
               Giờ tôi chấp nhận sự thât đau đớn, phũ phàng từ người mà tôi yêu thương. Tôi buồn vì người đã tàn nhẫn vói tôi, người đã coi nhẹ tình yêu của tôi, người đã vứt tình yêu của tôi vào nơi
 hư vô để tôi chông chênh chới với đau buồn như thế này đây, để tôi sống trong đau khổ và tuyệt vọng như thế này đây,, để tôi như người sống dở chêt
dở, không còn niềm tin, không còn sưc lực...như thế này đây.
                  

Tôi cầu xin Trời Phật ban cho người sức khoẻ, bình an, vạ
n sư may mắn, và quả thực, tôi cũng cầu xin Trời Phật hãy giúp cho tôi một chỗ, một chỗ thật bé  nhỏ thôi cũng được...trong trái tim của người, như thlà tôi hạnh phúc lắm rồi, tôi ấm áp lắm rồi. Tôi hứa  sẽ không làm phiền người, không làm người lo lắng bận rộn, tôi chỉ cần có người trong âm thầm, trong tư tưởng. Tôi biết Trời Phật luôn rộng rãi bao dung, không khó khăn với lời  thỉnh cầu của tôi, Chắc chắn khi chứng kiến lời thỉnh cầu chân thành của tôi
 cùng với những hàng nước mắt chan chứa, Trời Phật cũng không nỡ lòng nào,  sự nhỏ hẹp là chính ở con người mà thôi, và tôi vẫn còn một chút hy vọng từ chính bản thân mình.Đôi khi tôi mâu thuẫn với chính mình, tôi nguyện sẽ bên người bất kể khi nào người cần đến tôi, nhưng tôi lại mong cho mau chóng quên người đi, mong con tim tôi sẽ trở nên lạnh giá...dù tôi chắc chắn với người, tôi luôn dành một tình yêu đặc biệt, vô bờ bến.
                          Tôi biết cú sốc này đã làm tôi thay đổi tâm tính: rất dễ xúc động, đặc biệt là dễ khóc, tôi rơi vào trạng thái lơ lửng, suy nghĩ mông lung, mất ngủ triền miên, hay đau đầu và luôn thấy bồn chồn lo lắng không yên. Nhiều lúc tôi rơi vào mặc cảm, tự ti, căng thẳng ... tôi đã quyết định đi BS và một kết quả tôi nhận được mà không hề bất ngờ : đó là bệnh trầm cảm giai đoạn đầu. Tôi biết làm sao đây?
                   
                         Chỉ những dòng nước mắt là người bạn gần gũi của tôi lúc này... Tôi biết nhưng tôi không làm sao được. thế mới là cuộc đời, thế mới là tình yêu chăng???
                         Những chuỗi ngày buồn và đau khổ của tôi khi con tim tôi đang tan nát

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

GIẤC MƠ TÀN

 

Em quay về với hiện tại khổ đau
Sẽ chôn chặt những điều mình mơ ước-
Bởi giấc mơ không bao giờ có thực.
Tình yêu ơi sao người nỡ phụ phàng???

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

MỘT CHUYỆN VUI VÀ MỘT CHUYỆN BUỒN




          
 Tôi nhớ năm ấy, tôi được gia đình một chị bạn mời đi dự tiệc cưới con trai họ.
Vì là chỗ tình nghĩa nên dù bận kiểu nào cũng phải tranh thủ mà đi. Hơn nữa hồi đám cưới đứa con trai đầu của chị tôi không đi dự được vì tôi đi công tác không về kịp, vì chị là bạn ở cơ quan tôi nên gia đình tôi cũng chẳng ai biết gia đình chị, con gái đầu lúc đó còn nhỏ không đi dùm tôi được nên kỳ này tôi quyết phải chuộc lỗi, Hơn nữa chị lại đang bệnh rất nặng, đang phải nằm bệnh viện và đây cũng như đám cưới chạy tang nên ai ai cũng muốn góp phần giúp chị.
       Thế nhưng cũng thật không may mắn là tôi lại đúng dịp đi công tác xa, không thể về dự đám cưới con chị được. Chính vì thế mà tôi thuyết phục con gái tôi đi đám cưới dùm mẹ, sau một hồi dặn dò kỹ lưỡng.

        Buổi sáng hôm đám cưới, khi tôi đang ở TP HCM thì con gái yêu của tôi điện thoại lên hỏi "cái thiệp cưới mẹ để đâu?" tôi bảo " mẹ để trên mặt tủ ly" - "Không có mẹ ạ" -"tìm kỹ lại đi"- "Con đã tìm khắp mọi nơi rồi, không thấy đâu hết á" - Kiểu nào thì cũng phải đi, tôi bảo con lấy một cái bao thư khác và đề tên mẹ vào rồi bỏ tiền vào dùm mẹ" (Tiền tôi để sẵn ở nhà cho con mua đồ ăn, còn cái bao thư mà có sẵn tiền thì thôi để  về tìm sau vậy)

        Con gái lại điện thoại hỏi :"Mẹ ơi, đám cưới ở đâu vậy mẹ" - À, cái này thì tôi nhớ vì khi nhận thiệp cũng có hỏi qua và nhớ là ở đó, tôi trả lời " Nhà hàng Phi Long con a, đối diện nhà mình đó" Và tôi chắc chắn là mình đúng, con tôi lại "bổ sung" thêm : À, nhà hang Phi Long thảo nào con thấy có đám cưới cổng hoa, cô dâu chú rể đang chuẩn bị đón khách...

        Thế là tôi yên trí và yên tâm là mình đã hoàn thành nhiệm vụ và vui vui thì thấy con gái mình lần đầu tiên thực hiện nhiệm vụ như một người lớn (À, năm đó bé đang học đại học năm nhất).

         Hai hôm sau tôi về tới nhà, mệt, ngôi nghỉ một lúc....
         Con gái tôi mừng đón mẹ bằng ly nước cam vắt mát lạnh và cái khăn ướt lau mặt, sau đó xách các túi đồ lên lầu cho tôi.
          Vì nhiều chuyện để nói nên tôi quên luôn cái việc đi đám cưới của con, không hỏi tới.

          Sau khi mọi việc xong hết, con gái bước vào phòng tôi với vẻ mặt cố làm ra vẻ tự nhiên và hài hước:
         - Mẹ yêu, con có hai chuyện muốn nói với mẹ
         - Ừ, chuyện gì vậy con - tôi cũng hơi lo lắng.
         - Một chuyện buồn và một chuyện vui - mẹ muốn nghe chuyện nào trước? - cô bé dí dỏm làm tôi bớt lo.
       Tôi chưa kịp suy nghĩ nên thế nào thì con gái bảo "con sẽ kể cho mẹ nghe chuyện vui trước nha" - tôi hoàn toàn nhất trí. - Nào, kể đi
          - Dạ, chuyện vui là.. là con đã đi đám cưới dùm mẹ rồi đó ( Nói rồicô bé cười toe toét)
          - Ừ, vậy tốt, mẹ cảm ơn con - Thế còn chuyện buồn là gì?- tôi lo lắng hỏi lại và chờ đợi.
          - Dạ, ùmmm,,, đó là con đã đi đám cưới,,, LỘN của người khác rồi, không phải đám cưới của bạn mẹ.

    Tôi giật mình và ngạc nhiên vô cùng, sao lại có thể đi nhầm đám của người khác được, đúng là nhà hàng đó mà.

       Tôi cố giữ bình tĩnh để hỏi cho ra lẽ : thì ra hôm đó nhà hàng này lại có tới 2 cái đám cưới, cái của bạn tôi lại là buổi chiều chứ không phải buổi sáng, mà con tôi thì có biết bạn của mẹ là ai đâu, mà đây lại là cưới con của bạn mẹ, Tôi hỏi "sao con biết là con đi lộn", Con gái giải thích thế này: "Con vô đám. bỏ bao thư vào thùng rồi, người ta mời vào bàn ngồi khi bắt đầu lễ thì thấy hai bên nhà trai gái đầy đủ cả, con mới hỏi một người ngồi bên "Ủa, sao con nghe me con nói là mẹ chú rể bệnh nặng lắm đang nằm cấp cứu ở bệnh viện mà" - "Đâu có, mẹ chú rể đó thôi, đâu có bệnh đâu!" - Con gái tôi vốn rất thông minh nên hơi chột dạ, hỏi thêm một câu nữa "Dạ, có phải bố mẹ chú rể  đang công tác tại Công ty Hải sản...không ạ" - "Không phải "......
Nghi là nhầm rồi nhưng bé cũng cố hỏi thêm một câu :"Hôm nay nhà hàng này có mấy đám cưới ạ?" - Có 2 đám đấy, chiều nay có một đám nữa - và mọi người nhìn con gái tôi có vẻ nghi ngờ là cô nàng đã đi nhầm đám cưới với cái nhìn thông cảm và chia sẻ- Một người ghé vào con tôi nói nhỏ: "đám nào cũng vậy thôi, mình đã tới là phải ngồi dự tiệc xong hãy về" (vì bao thư đã bỏ vào thùng trước khi vào bàn rồi sao lấy lại được),  Nhưng con gái tôi đã giả bộ nhìn thấy người quen rồi... trốn về luôn...
       Nghe con kể vừa buồn cười lại vừa thương vô cùng.

       Sau đó một tuần thì tôi nghe tin chị ấy qua đời...và tôi đã có dịp để làm tròn bổn phận của mình
     
Tôi nghĩ  chị sẽ hiểu và thông cảm cho tôi
Và đó cũng là một trong những kỷ niệm sâu sắc của con gái yêu dành cho tôi

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Hẹn Ước






Biết là em ngóng đợi.
Nên anh sớm quay về
Hẹn mùa cau tròn quả,
Anh đưa em về quê...